寄薛为宏
秋尽不见菊,寥落山之隈。故人挥风别,从此隔楼台。
雕龙和屠狗,两意本无猜。俱非冯谖客,长铗谁弹哉。
所憾唯山水,一去遂难来。
qiū
秋
jǐn
尽
bú
不
jiàn
见
jú
菊
,
liáo
寥
luò
落
shān
山
zhī
之
wēi
隈
。
。
gù
故
rén
人
huī
挥
fēng
风
bié
别
,
cóng
从
cǐ
此
gé
隔
lóu
楼
tái
台
。
。
diāo
雕
lóng
龙
hé
和
tú
屠
gǒu
狗
,
liǎng
两
yì
意
běn
本
wú
无
cāi
猜
。
。
jù
俱
fēi
非
féng
冯
xuān
谖
kè
客
,
cháng
长
jiá
铗
shuí
谁
dàn
弹
zāi
哉
。
。
suǒ
所
hàn
憾
wéi
唯
shān
山
shuǐ
水
,
yī
一
qù
去
suì
遂
nán
难
lái
来
。
。