寄薛三郎中(据)

唐代 杜甫
人生无贤愚,飘飖若埃尘。自非得神仙,谁免危其身。 与子俱白头,役役常苦辛。虽为尚书郎,不及村野人。 忆昔村野人,其乐难具陈。蔼蔼桑麻交,公侯为等伦。 天未厌戎马,我辈本常贫。子尚客荆州,我亦滞江滨。 峡中一卧病,疟疠终冬春。春复加肺气,此病盖有因。 早岁与苏郑,痛饮情相亲。二公化为土,嗜酒不失真。 余今委修短,岂得恨命屯。闻子心甚壮,所过信席珍。 上马不用扶,每扶必怒嗔。赋诗宾客间,挥洒动八垠。 乃知盖代手,才力老益神。青草洞庭湖,东浮沧海漘. 君山可避暑,况足采白蘋.子岂无扁舟,往复江汉津。 我未下瞿塘,空念禹功勤。听说松门峡,吐药揽衣巾。 高秋却束带,鼓枻视青旻.凤池日澄碧,济济多士新。 余病不能起,健者勿逡巡。上有明哲君,下有行化臣。
rén shēng xián   piāo yáo ruò āi chén fēi de shén xiān   shuí miǎn wēi shēn
zi bái tóu   cháng xīn suī wèi shàng shū láng   cūn rén
cūn rén   nán chén ǎi ǎi sāng jiāo   gōng hóu wèi děng lún
tiān wèi yàn róng   bèi běn cháng pín zi shàng jīng zhōu   zhì jiāng bīn
xiá zhōng bìng   nüè zhōng dōng chūn chūn jiā fèi   bìng gài yǒu yīn
zǎo suì zhèng   tòng yǐn qíng xiāng qīn èr gōng huà wèi   shì jiǔ shī zhēn
jīn wěi xiū duǎn   de hèn mìng tún wén zi xīn shén zhuàng   suǒ guò xìn zhēn
shàng yòng   měi chēn shī bīn jiān   huī dòng yín
nǎi zhī gài dài shǒu   cái lǎo shén qīng cǎo dòng tíng   dōng cāng hǎi chún   .
jūn shān shǔ   kuàng cǎi bái píng   . zi piān zhōu   wǎng jiāng hàn jīn
wèi xià táng   kōng niàn gōng qín tīng shuō sōng mén xiá   yào lǎn jīn
gāo qiū què shù dài   shì qīng mín   . fèng chí chéng   duō shì xīn
bìng néng   jiàn zhě qūn xún shàng yǒu míng zhé jūn   xià yǒu xíng huà chén