寄郤子中学句

宋代 释德洪
刚疏触时怒,发之投海山。沛恩出意外,缧囚遂生还。 湘西谷量云,结屋清蘋湾。举手弄云水,意适情自闲。 大藩英俊地,翰墨相追攀。聚话兰丛秀,吐气雌霓弯。 我穷世讳见,所至特见删。但馀遭夫子,时时客扣关。 迩来又识公,喜忘双鬓斑。夷粹韵拔俗,简重语不烦。 人品有如子,合在台阁间。归来梦西津,五峰解烟鬟。 故人讶归晚,负负愧在颜。此诗虽梦语,亦足发天悭。 乃知忧患烈,不能镌冥顽。遥想为一笑,秀句出饥寒。
gāng shū chù shí   zhī tóu hǎi shān pèi ēn chū wài léi   qiú suì shēng huán    
xiāng 西 liàng yún   jié qīng píng wān shǒu nòng yún shuǐ   shì qíng xián    
fān yīng jùn   hàn xiāng zhuī pān huà lán cóng xiù   wān    
qióng shì huì jiàn   suǒ zhì jiàn shān dàn zāo shí   shí kòu guān    
ěr lái yòu shí gōng   wàng shuāng bìn bān cuì yùn jiǎn   zhòng fán    
rén pǐn yǒu zi   zài tái jiān guī lái mèng jīn 西   fēng jiě yān huán    
rén guī wǎn   kuì zài yán shī suī mèng   tiān qiān    
nǎi zhī yōu huàn liè   néng juān míng wán yáo xiǎng wèi xiào xiù   chū hán