寄曦照上人

宋代 释智圆
尘外禅房掩渺瀰,高情终与俗流违。 苦吟几度成华发,默坐连宵忆翠微。 风带荷香飘静榻,雨滋苔色汙闲扉。 炎天几阻相寻兴,空倚危楼对落晖。
chén wài chán fáng yǎn miǎo   gāo qíng zhōng liú wéi  
yín chéng huá   zuò lián xiāo cuì wēi  
fēng dài xiāng piāo jìng   tái xián fēi  
yán tiān xiāng xún xīng   kōng wēi lóu duì luò huī