即席以韵课诸生东斋诸物

元代 刘因
何物能支笔万钧,案头依约远山痕。灯横烟影隐犹见,秋入霜毫势欲吞。 掌上三峰看太华,人间一发是中原。中书未免从高阁,不向林泉怨少恩。
néng zhī wàn jūn   àn tóu yuē yuǎn shān hén dēng héng yān yǐng yǐn yóu jiàn   qiū shuāng háo shì tūn
zhǎng shàng sān fēng kàn tài huá   rén jiān shì zhōng yuán zhōng shū wèi miǎn cóng gāo   xiàng lín quán yuàn shǎo ēn