疾幸诗

魏晋 阳固
彼谄谀兮,人之蠹兮。刺促昔粟,罔顾耻辱。以求媚兮,邪干侧入。 如恐弗及,以自容兮。志行偏小,好习不道。朝挟其车,夕承其舆。 或骑或徒,载奔载趋。或言或笑,曲事亲要。正路不由,邪径是蹈。 不识大猷,不知话言。其朋其党,其徒实繁。有诡其行,有佞其音。 籧篨戚施,邪媚是钦。既谗且姤,以逞其心。是信是任,乱是以多。 其始不慎,末如之何。习习宰嚭,营营无极。梁丘寡智,王鲋浅识。 伊戾息夫,异世同力。江充赵高,甘言似直。竖刁上官,擅生羽翼。 乃如之人,僣爽其德。岂徒丧邦,又亦覆国。嗟尔中下,其亲其昵。 不谓其非,不觉其失。好之有年,宠之有日。我思古人,心焉若疾。 百凡君子,宜其慎矣。覆车其鉴,近可信矣。言既备矣,事既至矣。 反是不思,维尘及矣。
chǎn   rén zhī wǎng   chǐ qiú mèi xié gàn        
kǒng   róng zhì xíng piān xiǎo hǎo   dào cháo xié chē chéng        
huò huò   zài bēn zài huò yán huò xiào   shì qīn yào zhèng yóu xié jìng   shì dǎo      
shí yóu   zhī huà yán péng dǎng   shí fán yǒu guǐ xíng yǒu nìng   yīn      
chú shī   xié mèi shì qīn chán qiě gòu   chěng xīn shì xìn shì rèn luàn shì   duō      
shǐ shèn   zhī zǎi yíng   yíng liáng qiū guǎ zhì wáng   qiǎn shí      
  shì tóng jiāng chōng zhào gāo gān   yán shì zhí shù diāo shàng guān shàn shēng        
nǎi zhī rén   tiě shuǎng sàng bāng yòu   guó jiē ěr zhōng xià qīn        
wèi fēi   jué shī hǎo zhī yǒu nián chǒng   zhī yǒu rén xīn yān   ruò      
bǎi fán jūn zi   shèn chē jiàn jìn   xìn yán bèi shì   zhì      
fǎn shì   wéi chén