寄心公二首 其一

明代 释函可
念子何偏切,为人念独艰。相期一种意,不在百年间。 古圣了无异,高名岂是閒。遥知吟倦处,徙倚望他山。
niàn zi piān qiè   wéi rén niàn jiān xiāng zhǒng   zài bǎi nián jiān    
shèng liǎo   gāo míng shì xián yáo zhī yín juàn chù   wàng shān