即席和卫山斋韵并呈顾渊白路教

元代 黄庚
烛夜飞觞客在山,同看明月上云端。 粘天水阔蟾光湿,卷海风高蜃气寒。 会友幸逢三益在,娱情休恨四并难。 座中喜有能诗者,便作唐诗顾况看。
zhú fēi shāng zài shān   tóng kàn míng yuè shàng yún duān  
zhān tiān shuǐ kuò chán guāng shī 湿   juǎn hǎi fēng gāo shèn hán  
huì yǒu xìng féng sān zài   qíng xiū hèn bìng nán  
zuò zhōng yǒu néng shī zhě   biàn 便 zuò táng shī kuàng kàn