寄谢师直

宋代 梅尧臣
忆同仲春月,冒雨过穰亭。 聊酌山酒别,独吟夜灯青。 明朝上岭路,群岫张云屏。 忽入川谷秀,固非平生经。 绿竹间红萼,紫藤垂千扃。 春塘水决决,野老发星星。 田父相与至,里言尚可听。 始闻丹砂岑,遂识五垅形。 傍瞻禹汤迹,竞信庙貌灵。 邀我陟巉巉,宿雾方冥冥。 暗沾衣裘湿,时袭草木馨。 栋宇敞绝顶,牲酒列幽亭。 竹杯占祸福,巫锦醉一咛。 日晏别云外,月出至近垧。 仆夫疲不进,鞭策无暂停。 我马忽颠坠,君心同鶺鴒。 再驾体无伤,扣关烛已荧。 自兹期莫逆,未契心所铭。 匆匆操行袂,泛泛如水萍。 今来各一方,安得且醉醒。
tóng zhòng chūn yuè   mào guò ráng tíng  
liáo zhuó shān jiǔ bié   yín dēng qīng  
míng cháo shàng lǐng   qún xiù zhāng yún píng  
chuān xiù   fēi píng shēng jīng  
绿 zhú jiān hóng è   téng chuí qiān jiōng  
chūn táng shuǐ jué jué   lǎo xīng xing  
tián xiāng zhì   yán shàng tīng  
shǐ wén dān shā cén   suì shí lǒng xíng  
bàng zhān tāng   jìng xìn miào mào líng  
yāo zhì chán chán   宿 fāng míng míng  
àn zhān qiú shī 湿   shí cǎo xīn  
dòng chǎng jué dǐng   shēng jiǔ liè yōu tíng  
zhú bēi zhàn huò   jǐn zuì níng  
yàn bié yún wài   yuè chū zhì jìn shǎng  
jìn   biān zàn tíng  
diān zhuì   jūn xīn tóng líng  
zài jià shāng   kòu guān zhú yíng  
  wèi xīn suǒ míng  
cōng cōng cāo xíng mèi   fàn fàn shuǐ píng  
jīn lái fāng   ān qiě zuì xǐng