寄谢浚僧官

明代 张宁
浚公夙儒雅,自少偶业白。天空一鹤举,海阔閒鸥立。 平生怯诗魔,老拙降未得。清高逼休远,典雅超复泐。 虚堂戛鸣球,清啸闻月夕。前年被徵荐,浮杯度京国。 樗栎厌青黄,尘泥混空色。明珠堕浊水,皓镜悬土壁。 昔忝青云交,今逢白头客。颇忆去年春,正卧投老疾。 清风故人远,旧雨深巷寂。空谷音方隐,月门敲正急。 苔阶印只履,蓬户卓尔锡。欣然起相携,冁尔冠屡侧。 吹灯照残夜,对酒忘畴昔。岁月能几何,离旷非一日。 乌兔互驰逐,子亥忽流易。元正十日初,复此得消息。 缄书遣高第,慇勤问眠食。春林白团茶,秋圃紫苞栗。 仪多物兼备,岁去情转极。时来得颠印,自愧非愈轼。 再拜送来使,开门日初出。向来车马路,草长没行屐。
jùn gōng   shǎo ǒu bái tiān kōng hǎi   kuò xián ōu    
píng shēng qiè shī   lǎo zhuō jiàng wèi qīng gāo xiū yuǎn diǎn   chāo    
táng jiá míng qiú   qīng xiào wén yuè qián nián bèi zhēng jiàn   bēi jīng guó    
chū yàn qīng huáng   chén hùn kōng míng zhū duò zhuó shuǐ hào   jìng xuán    
tiǎn qīng yún jiāo   jīn féng bái tóu nián chūn zhèng   tóu lǎo    
qīng fēng rén yuǎn   jiù shēn xiàng kōng yīn fāng yǐn yuè   mén qiāo zhèng    
tái jiē yìn zhī   péng zhuó ěr xīn rán xiāng xié chǎn   ěr guān    
chuī dēng zhào cán   duì jiǔ wàng chóu suì yuè néng   kuàng fēi    
chí zhú   zi hài liú yuán zhèng shí chū   xiāo xi    
jiān shū qiǎn gāo   yīn qín wèn mián shí chūn lín bái tuán chá qiū   bāo    
duō jiān bèi   suì qíng zhuǎn shí lái de diān yìn   kuì fēi shì    
zài bài sòng lái shǐ 使   kāi mén chū chū xiàng lái chē cǎo   cháng méi xíng