寄谢高先辈见寄二首

唐代 齐己
穿凿堪伤骨,风骚久痛心。永言无绝唱,忽此惠希音。 杨柳江湖晚,芙蓉岛屿深。何因会仙手,临水一披襟。 诗在混茫前,难搜到极玄。有时还积思,度岁未终篇。 片月双松际,高楼阔水边。前贤多此得,风味若为传。
chuān 穿 záo kān shāng   fēng sāo jiǔ tòng xīn yǒng yán jué chàng   huì yīn
yáng liǔ jiāng wǎn   róng dǎo 屿 shēn yīn huì xiān shǒu   lín shuǐ jīn
shī zài hùn máng qián   nán sōu dào xuán yǒu shí hái   suì wèi zhōng piān
piàn yuè shuāng sōng   gāo lóu kuò shuǐ biān qián xián duō   fēng wèi ruò wéi chuán