寄萧翀
九十九顿岭,归来又几时。时危愁不见,岁晏最相思。
天远惊鸿断,山空病鹤饥。长怀霜月夜,一笛向人吹。
jiǔ
九
shí
十
jiǔ
九
dùn
顿
lǐng
岭
,
guī
归
lái
来
yòu
又
jǐ
几
shí
时
shí
。
wēi
时
chóu
危
bú
愁
jiàn
不
suì
见
,
yàn
岁
zuì
晏
xiāng
最
sī
相
思
。
tiān
天
yuǎn
远
jīng
惊
hóng
鸿
duàn
断
,
shān
山
kōng
空
bìng
病
hè
鹤
jī
饥
cháng
。
huái
长
shuāng
怀
yuè
霜
yè
月
yī
夜
,
dí
一
xiàng
笛
rén
向
chuī
人
吹
。