极相思·玉纤风透秋痕

宋代 吴文英
玉纤风透秋痕。凉与素怀分。 乘鸾归后,生绡净翦,一片冰云。 心事孤山春梦在,到思量、犹断诗魂。 水清月冷,香消影瘦,人立黄昏。
xiān fēng tòu qiū hén liáng huái 怀 fēn
chéng luán guī hòu   shēng xiāo jìng jiǎn   piàn bīng yún
xīn shì shān chūn mèng zài   dào liáng yóu duàn shī hún
shuǐ qīng yuè lěng   xiāng xiāo yǐng shòu   rén huáng hūn