吉祥寺古梅 其五
白云开半树,香已遍晴春。明月曾无夜,空山岂有人。
风惊飞瀑断,雪洒落花匀。坐久石床暖,氤氲一气新。
bái
白
yún
云
kāi
开
bàn
半
shù
树
,
xiāng
香
yǐ
已
biàn
遍
qíng
晴
chūn
春
míng
。
yuè
明
céng
月
wú
曾
yè
无
kōng
夜
,
shān
空
qǐ
山
yǒu
岂
rén
有
人
。
fēng
风
jīng
惊
fēi
飞
pù
瀑
duàn
断
,
xuě
雪
sǎ
洒
luò
落
huā
花
yún
匀
zuò
。
jiǔ
坐
shí
久
chuáng
石
nuǎn
床
yīn
暖
,
yūn
氤
yī
氲
qì
一
xīn
气
新
。