即席

宋代 陆游
解鞅名园眼倍明,殷勤翠袖劝飞觥。 海棠红杏欲无色,蛱蝶黄鹂俱有情。 去日不留春渐老,归舟已具客将行。 倦游短鬓无多绿,生怕尊前唱渭城。
jiě yāng míng yuán yǎn bèi míng   yīn qín cuì xiù quàn fēi gōng
hǎi táng hóng xìng   jiá dié huáng yǒu qíng
liú chūn jiàn lǎo   guī zhōu jiāng xíng
juàn yóu duǎn bìn duō 绿   shēng zūn qián chàng wèi chéng