寄婺州喻良能叔奇

宋代 赵蕃
我家入婺四十里,有竹参天山崛起。寻常一过故人饭,长是驱车不停轨。 去年偶为逃暑留,禅房小憩清溪头。君当适闽驻行李,遣骑问我安与不。 我闻君来固惊喜,君亦怪我穷不死。殷勤竟辱怀刺先,我乃踉蹡成倒屣。 相看问我今何如,为言斑鬓甘泥涂。君时新有阿兄戚,语及往事犹长吁。 君归匆匆莫可挽,剧谈未了风吹断。赠君不直一钱诗,何以报之锦绣段。 明朝过君君且行,我思重别难为情。劳君下马更握手,再三谓我频寄声。 别来仅可熟羊胛,含薰待春兰已发。拟将采掇慰离居,路远何繇置君侧。 如君人才谁与俦,直谅岂下西京刘。校雠秘府自能事,何乃传经濒海州。 吾君急贤每旰食,诏书取士到微仄。君今未免滞周南,诸公贵人曷逃责。 愿君觅句勿自哀,清尊无事日日开。未有白地光明锦,用作人间负贩材。
jiā shí   yǒu zhú cān tiān shān jué xún cháng guò rén fàn cháng   shì chē tíng guǐ    
nián ǒu wèi táo shǔ liú   chán fáng xiǎo qīng tóu jūn dāng shì mǐn zhù xíng qiǎn   wèn ān    
wén jūn lái jīng   jūn guài qióng yīn qín jìng huái 怀 xiān   nǎi liàng qiàng chéng dǎo    
xiāng kàn wèn jīn   wéi yán bān bìn gān jūn shí xīn yǒu ā xiōng   wǎng shì yóu cháng    
jūn guī cōng cōng wǎn   tán wèi liǎo fēng chuī duàn zèng jūn zhí qián shī   bào zhī jǐn xiù duàn    
míng cháo guò jūn jūn qiě xíng   zhòng bié nán wéi qíng láo jūn xià gèng shǒu zài   sān wèi pín shēng    
bié lái jǐn shú yáng jiǎ   hán xūn dài chūn lán jiāng cǎi duō wèi   yuǎn yáo zhì jūn    
jūn rén cái shuí chóu   zhí liàng xià 西 jīng liú jiào chóu néng shì   nǎi chuán jīng bīn hǎi zhōu    
jūn xián měi gàn shí   zhào shū shì dào wēi jūn jīn wèi miǎn zhì zhōu nán zhū   gōng guì rén táo    
yuàn jūn āi   qīng zūn shì kāi wèi yǒu bái guāng míng jǐn yòng   zuò rén jiān fàn cái