击梧桐 答独醉先生

清代 龚翔麟
幕府山容敛。逢一只、江上传书小雁。密密题缄启,麦光砑、细写长亭别怨。 吴潮直接,楚尾通波,偏是相思人远。恨杀春三月,被杜宇燕尾,帘边催散。 西子湖堤,桃枝杖短。从此新声吟遍。结个藏书屋,独醉后、儿女灯前拂砚。 不耐纤毫青李,宝泓浓蘸,但擘窠零乱。枕江沙、无穷秋色,扉竹休掩。
shān róng liǎn féng zhī jiāng shàng chuán shū xiǎo yàn jiān mài guāng   xiě cháng tíng bié yuàn          
cháo zhí jiē   chǔ wěi tōng   piān shì xiāng rén yuǎn hèn shā chūn sān yuè bèi   yàn wěi lián   biān cuī sàn    
西   táo zhī zhàng duǎn cóng xīn shēng yín biàn jié cáng shū zuì   hòu ér dēng qián yàn        
nài xiān háo qīng   bǎo hóng nóng zhàn   dàn líng luàn zhěn jiāng shā qióng qiū fēi zhú   xiū yǎn