击梧桐

宋代 佚名
雪叶红凋,烟林翠减,独有寒梅难并。瑞雪香肌,碎玉奇姿,迥得佳人风韵。清标暗折芳心,又是轻泄,江南春信。最好山前水畔,幽闲自有,横斜疏影。尽日凭阑,寻思无语,可惜飘琼飞粉。但怅望、王孙未赏,空使清香成阵。怎得移根帝苑,开时不许众芳近。免教向、深岩暗谷,结成千万恨。
xuě hóng diāo   yān lín cuì jiǎn   yǒu hán méi nán bìng ruì xuě xiāng   suì 姿   jiǒng jiā rén fēng yùn qīng biāo àn zhé fāng xīn   yòu shì qīng xiè   jiāng nán chūn xìn zuì hǎo shān qián shuǐ pàn   yōu xián yǒu   héng xié shū yǐng jìn píng lán   xín   piāo qióng fēi fěn dàn chàng wàng wáng sūn wèi shǎng   kōng shǐ 使 qīng xiāng chéng zhèn zěn de gēn yuàn   kāi shí zhòng fāng jìn miǎn jiào xiàng shēn yán àn   jié chéng qiān wàn hèn