击梧桐

宋代 李珏
枫叶浓於染。秋正老、江上征衫寒浅。又是秦鸿过,霁烟外,写出离愁几点。年来岁去,朝生暮落,人似吴潮展转。怕听阳关曲,奈短笛唤起,天涯清远。 双屐行春,扁舟啸晚。忆昔鸥湖莺苑。鹤帐梅花屋,霜月後、记把山扉牢掩。惆怅明朝何处,故人相望,但碧云半敛。定苏堤、重来时候,芳草如翦。
fēng nóng rǎn qiū zhèng lǎo jiāng shàng zhēng shān hán qiǎn yòu shì qín hóng 鸿 guò   yān wài   xiě chū chóu diǎn nián lái suì   cháo shēng luò   rén shì cháo zhǎn zhuǎn tīng yáng guān   nài duǎn huàn   tiān qīng yuǎn
shuāng xíng chūn   piān zhōu xiào wǎn ōu yīng yuàn zhàng méi huā   shuāng yuè hòu shān fēi láo yǎn chóu chàng míng cháo chǔ   rén xiàng wàng   dàn yún bàn liǎn dìng chóng lái shí hou   fāng cǎo jiǎn