寄吴氏女子

宋代 王安石
伯姬不见我,乃今始七龄。 家书无虚月,岂异常归宁。 汝夫缀卿官,汝儿亦搢綎。 儿已受师学,出蓝而更青。 女复知女功,婉嫕有典刑。 自吾舍汝东,中父继在廷。 小父数往来,吉音汝每聆。 既嫁可愿怀,孰知汝所丁。 而吾与汝母,汤熨幸小停。 丘园禄一品,吏卒给使令。 膏粱以晚食,安步而车軿。 山泉皋壤间,适志多所经。 汝何思而忧,书每说涕零。 吾庐所封殖,岁久愈华菁。 岂特茂松竹,梧楸亦冥冥。 芰荷美花实,弥漫争沟泾。 诸孙肯来游,谁谓川无舲。 姑示汝我诗,知嘉此林垌。 末有拟寒山,觉汝耳目荧。 因之授汝季,季也亦淑灵。
jiàn   nǎi jīn shǐ líng
jiā shū yuè   cháng guī níng
zhuì qīng guān   ér jìn tīng
ér shòu shī xué   chū lán ér gèng qīng
zhī gōng   wǎn yǒu diǎn xíng
shě dōng   zhōng zài tíng
xiǎo shù wǎng lái   yīn měi líng
jià yuàn huái 怀   shú zhī suǒ dīng
ér   tāng yùn xìng xiǎo tíng
qiū yuán pǐn   gěi shǐ 使 lìng
gāo liáng wǎn shí   ān ér chē pēng 軿
shān quán gāo rǎng jiān   shì zhì duō suǒ jīng
ér yōu   shū měi shuō líng
suǒ fēng zhí   suì jiǔ huá jīng
mào sōng zhú   qiū míng míng
měi huā shí   màn zhēng gōu jīng
zhū sūn kěn lái yóu   shuí wèi chuān líng
shì shī   zhī jiā lín dòng
yǒu hán shān   jué ěr yíng
yīn zhī shòu   shū líng