寄吴孔文

元代 邓雅
寒风吹野树,白雁起汀沙。渺渺长江去,曛曛落日斜。 半生同作客,两地各思家。岁晏吴溪上,梅开几树花。
hán fēng chuī shù   bái yàn tīng shā miǎo miǎo cháng jiāng   xūn xūn luò xié
bàn shēng tóng zuò   liǎng jiā suì yàn shàng   méi kāi shù huā