寄无可上人

唐代 贾岛
僻寺多高树,凉天忆重游。磬过沟水尽,月入草堂秋。 穴蚁苔痕静,藏蝉柏叶稠。名山思遍往,早晚到嵩丘。
duō gāo shù   liáng tiān zhòng yóu qìng guò gōu shuǐ jǐn   yuè cǎo táng qiū
xué tái hén jìng   cáng chán bǎi chóu míng shān biàn wǎng   zǎo wǎn dào sōng qiū