寄吴冲卿

宋代 王安石
物变极万殊,心通才一曲。 读书谓已多,抚事知不足。 与君语承华,念此非不夙。 恨无数顷田,归耕使成熟。 当官拙自计,易用忤流俗。 穷年走区区,得谤大於屋。 归来污省舍,又继故人躅。 相逢只数步,吏桉常填目。 切嗟非无朋,阻阔嗟何速。 孤危失所助,把卷常恨独。 虚名终自误,谬恩何见蹙。 清明有冲卿,奥美如晦叔。 时谓当选升,屈指尚五六。 揆才最不称,饕宠宁无恧。 殷勤故人书,纸尾又见勖。 君虽好德言,我自望忠告。 易称动不括,传论大明服。 进为非成材,罪恐不容赎。 岁残东风生,陕树尘翳麴。 何缘一杯酒,谈笑相追逐。
biàn wàn shū   xīn tōng cái
shū wèi duō   shì zhī
jūn chéng huá   niàn fēi
hèn shù qǐng tián   guī gēng shǐ 使 chéng shú
dāng guān zhuō   yòng liú
qióng nián zǒu   bàng
guī lái shěng shè   yòu rén zhú
xiāng féng zhǐ shù   ān cháng tián
qiè jiē fēi péng   kuò jiē
wēi shī suǒ zhù   juàn cháng hèn
míng zhōng   miù ēn jiàn
qīng míng yǒu chōng qīng   ào měi huì shū
shí wèi dāng xuǎn shēng   zhǐ shàng liù
kuí cái zuì chēng   tāo chǒng níng
yīn qín rén shū   zhǐ wěi yòu jiàn
jūn suī hǎo yán   wàng zhōng gào
chēng dòng kuò   chuán lùn míng
jìn wèi fēi chéng cái   zuì kǒng róng shú
suì cán dōng fēng shēng   shǎn shù chén
yuán bēi jiǔ   tán xiào xiāng zhuī zhú