寄韦子春(一作山中赠十四秘书兄)

唐代 王季友1
出山秋云曙,山木已再春。食我山中药,不忆山中人。 山中谁余密,白发日相亲。雀鼠昼夜无,知我厨廪贫。 依依北舍松,不厌吾南邻。有情尽弃捐,土石为同身。 夫子质千寻,天泽枝叶新。余以不材寿,非智免斧斤。
chū shān qiū yún shǔ   shān zài chūn shí shān zhōng yào   shān zhōng rén
shān zhōng shuí   bái xiāng qīn què shǔ zhòu   zhī chú lǐn pín
běi shě sōng   yàn nán lín yǒu qíng jǐn juān   shí wèi tóng shēn
zhì qiān xún   tiān zhī xīn cái shòu 寿   fēi zhì miǎn jīn