寄慰元美 其二

明代 李攀龙
少妇红妆玉箸寒,清秋银烛对阑干。无情最是它乡月,不就仙郎掌上看。
shào hóng zhuāng zhù hán   qīng qiū yín zhú duì lán gān qíng zuì shì xiāng yuè   jiù xiān láng zhǎng shàng kàn