寄魏元履

宋代 刘子翚
世情事虚文,十幅了一书。 片言倒肺腑,子独不佞予。 班班眼中秀,学胆谁似渠。 平生几两屩,踏破牛斗墟。 小言谒侯门,大言叫天都。 归来辟存室,默坐追亡逋。 床头著韦编,盘礴万古初。 时拈纸上语,破的妙有余。 已甘酬对难,舌本噤不舒。 矧予在半流,所见方模糊。 蜗涎不自润,讵敢相沾濡。 人生强多知,於已固已疏。 睫边遗太极,意上町六虚。 狞猿絷尚跳,况乃拊槛呼。 是神非吾神,滓秽政可奴。 尝闻不远复,佩作三字符。 煌煌杏坛春,一枝明清湖。 蜂蝶未全知,佳处自不孤, 惟予先著眼,时来采芳腴。 何法共叩微,归性有顺涂。
shì qíng shì wén   shí le shū  
piàn yán dào fèi   zi nìng  
bān bān yǎn zhōng xiù   xué dǎn shuí shì  
píng shēng liǎng juē   niú dòu  
xiǎo yán hóu mén   yán jiào tiān  
guī lái cún shì   zuò zhuī wáng  
chuáng tóu zhù wéi biān   pán wàn chū  
shí niān zhǐ shàng   miào yǒu  
gān chóu duì nán   shé běn jìn shū  
shěn zài bàn liú   suǒ jiàn fāng  
xián rùn   gǎn xiāng zhān  
rén shēng qiáng duō zhī   shū  
jié biān tài   shàng tīng liù  
níng yuán zhí shàng tiào   kuàng nǎi kǎn  
shì shén fēi shén   huì zhèng  
cháng wén yuǎn   pèi zuò sān  
huáng huáng xìng tán chūn   zhī míng qīng  
fēng dié wèi quán zhī   jiā chǔ  
wéi xiān zhù yǎn   shí lái cǎi fāng  
gòng kòu wēi   guī xìng yǒu shùn