寄维阳

宋代 梅尧臣
当时永叔在扬州,中秋待月后池头。约公准拟与我敌,是夜二雄张利矛。 我时小却避其锐,风愁雨怛常娥羞。主人持出紫石屏,上有朏魄桂树婆娑而枝虬。 作诗誇诧疑天公,爱惜光彩向此收。四坐稽颡叹辩敏,文字响亮如清球。 更后数日我北去,相与送别城门楼。谁知康成能饮酒,一饮三百杯不休。 鸡鸣各自便分散,山光寺侧停画舟。我来谒公公未起,卧索大白须扶头。 而今倏忽已八载,公领府事予居忧。欧阳始是玉堂客,批章草诏传星流。 问公可忆羊叔子,虽在军中常缓带而轻裘。寄声千里能信不。
dāng shí yǒng shū zài yáng zhōu   zhōng qiū dài yuè hòu chí tóu yuē gōng zhǔn shì   èr xióng zhāng máo    
shí xiǎo què ruì   fēng chóu cháng é xiū zhǔ rén chí chū shí píng shàng   yǒu fěi guì shù suō ér zhī qiú    
zuò shī kuā chà tiān gōng   ài guāng cǎi xiàng shōu zuò sǎng tàn biàn mǐn wén   xiǎng liàng qīng qiú    
gèng hòu shù běi   xiāng sòng bié chéng mén lóu shéi zhī kāng chéng néng yǐn jiǔ   yǐn sān bǎi bēi xiū    
míng biàn 便 fēn sǎn   shān guāng tíng huà zhōu lái gōng gong wèi   suǒ bái tóu    
ér jīn shū zài   gōng lǐng shì yōu ōu yáng shǐ shì táng   zhāng cǎo zhào chuán xīng liú    
wèn gōng yáng shū zi   suī zài jūn zhōng cháng huǎn dài ér qīng qiú shēng qiān néng xìn