己未行

元代 范梈
二年六月己未朔,京城五更大地作。卧者颠衣起若吹,起者环庭眩相愕。 室宇无波上下摇,乾坤有位东西却。自我南来睹再震,初震依微不今若。 昨朝展席坐堂上,耽玩图书静无觉。堂下群儿又惊报,方馔饔人丧杯勺。 栉者仓皇下床榻,门屋铿锵振铃铎。祇今犹自腾妖讹,旦暮殊言共郛郭。 大家夜卧张穹庐,小家露坐瞻星落。焉知怪变不可屡,安巢尽有南飞鹊。 昔闻上帝忧瀛洲,亲敕巨鳌十二头。特为群臣举首戴,万古不与水东流。 岂其九州亦类此,此事或诞或有由。上帝甚神吾甚愚,戴者勿动心优游。
èr nián liù yuè wèi shuò   jīng chéng gēng zuò zhě diān ruò chuī   zhě huán tíng xuàn xiāng è
shì shàng xià yáo   qián kūn yǒu wèi dōng 西 què nán lái zài zhèn   chū zhèn wēi jīn ruò
zuó cháo zhǎn zuò táng shàng   dān wán shū jìng jué táng xià qún ér yòu jīng bào   fāng zhuàn yōng rén sàng bēi sháo
zhì zhě cāng huáng xià chuáng   mén kēng qiāng zhèn líng duó jīn yóu téng yāo é   dàn shū yán gòng guō
jiā zhāng qióng   xiǎo jiā zuò zhān xīng luò yān zhī guài biàn   ān cháo jǐn yǒu nán fēi què
wén shàng yōu yíng zhōu   qīn chì áo shí èr tóu wèi qún chén shǒu dài   wàn shuǐ dōng liú
jiǔ zhōu lèi   shì huò dàn huò yǒu yóu shàng shén shén shén   dài zhě dòng xīn yōu yóu