己未四月二十二日大雨雹

宋代 张耒
夜来飞雹惊我眠,大者磊落几如拳。 起听但觉屋欲动,檐瓦破坠无复全。 是日晚晴星斗出,镜静万里无云烟。 乾坤变化竟谁使,造作诡怪须臾间。 邻家老翁发已白,云昔见此今十年。 木衰火滥气浮泄,激此阴沴成冰坚。 儒生臆度知是否,天事谁得穷其源。 屋头雏鸦失其母,足伤翅折亦可怜。
lái fēi báo jīng mián   zhě lěi luò quán  
tīng dàn jué dòng   yán zhuì quán  
shì wǎn qíng xīng dǒu chū   jìng jìng wàn yún yān  
qián kūn biàn huà jìng shuí shǐ 使   zào zuò guǐ guài jiān  
lín jiā lǎo wēng bái   yún jiàn jīn shí nián  
shuāi huǒ làn xiè   yīn chéng bīng jiān  
shēng duó zhī shì fǒu   tiān shì shuí qióng yuán  
tóu chú shī   shāng chì zhé lián