寄危骊塘赠心古鉴二首

宋代 罗椅
涧底春冰偶不融,风前凝作水晶宫。 古人心事如此鉴,今代眼明似有公。 落月还应照太白,秋江只合瞰涪翁。 送君去貌骊塘影,影见疏梅飐晚风。
jiàn chūn bīng ǒu róng   fēng qián níng zuò shuǐ jīng gōng  
rén xīn shì jiàn   jīn dài yǎn míng shì yǒu gōng  
luò yuè hái yīng zhào tài bái   qiū jiāng zhī kàn wēng  
sòng jūn mào táng yǐng   yǐng jiàn shū méi zhǎn wǎn fēng