寄挽金陵陆廷玉

明代 李东阳
韦布居然古意存,向来城市岂堪论。门多剩地容山水,家有遗书付子孙。 远道风尘违执绋,旧时楼阁记开樽。江空岁晚情无限,却寄燕歌吊楚魂。
wéi rán cún   xiàng lái chéng shì kān lùn mén duō shèng róng shān shuǐ jiā   yǒu shū sūn    
yuǎn dào fēng chén wéi zhí   jiù shí lóu kāi zūn jiāng kōng suì wǎn qíng xiàn què   yān diào chǔ hún