寄王子坚时在寝丘治东皋
达人视天下,轻重如浮云。震雷不经听,虫飞宁足分。
吾慕庞德公,谷口自耕耘。身世两相弃,放言麋鹿群。
此风久难尚,之子今复闻。我亦问津者,滔滔远惭君。
dá
达
rén
人
shì
视
tiān
天
xià
下
,
qīng
轻
zhòng
重
rú
如
fú
浮
yún
云
。
。
zhèn
震
léi
雷
bù
不
jīng
经
tīng
听
,
chóng
虫
fēi
飞
níng
宁
zú
足
fēn
分
。
。
wú
吾
mù
慕
páng
庞
dé
德
gōng
公
,
gǔ
谷
kǒu
口
zì
自
gēng
耕
yún
耘
。
。
shēn
身
shì
世
liǎng
两
xiāng
相
qì
弃
,
fàng
放
yán
言
mí
麋
lù
鹿
qún
群
。
。
cǐ
此
fēng
风
jiǔ
久
nán
难
shàng
尚
,
zhī
之
zǐ
子
jīn
今
fù
复
wén
闻
。
。
wǒ
我
yì
亦
wèn
问
jīn
津
zhě
者
,
tāo
滔
tāo
滔
yuǎn
远
cán
惭
jūn
君
。
。