寄王深甫

宋代 刘攽
昔居沈邱门,相过不盈里。蓬蒿启三径,杖履通彼此。 去颍已数年,居常梦湖水。陋巷君所安,所居未宜徙。 忆昨春风时,君手种桃李。二年当著花,今秋应结子。 同生记五人,次卿今禄仕。馀人皆及冠,谁最饱书史。 娟娟怀中儿,长女久生齿。侁侁乳下秀,相继今有几。 固陵好田园,往岁未疆理。菑畬无废功,计程万亿秭。 曩时豫君谋,家事最纲纪。欲令囊有钱,更使囷馀米。 伏腊足自了,衣食常好美。自兹谢俗徒,闭门唯隐几。 岂论陶朱公,未慕子贡氏。有志惧难合,到今可谁比。 将无尚瓢箪,幸不乏甘旨。南风素轻浮,众口巧排诋。 往闻里中儿,责望多苛礼。君从段干迫,讵免叔孙毁。 又闻泽宫射,吾子时见罢。有言厌尘劳,自誓不再起。 穷通非异门,出处皆一体。达生知顺天,偏智乃私己。 怪君未坦然,尚尔交忧喜。昨来赦书下,拔滞先贤士。 宁令有道卷,近自吾人始。丈夫龙蛇变,盖棺事乃已。 探穴必得虎,叱枭会胜雉。何能守一方,寂寥事行苇。 吾为诸侯客,正得戎曼鄙。簿书每陈前,弦诵不到耳。 时方尚鸿鹄,自愧杂蝼蚁。匠石悲运斤,郢人怨流徵。 非君美无度,孰与裁狂斐。思身若烦酲,淟涊不可洗。 弯弓辄堕雁,投竿常获鲤。寄书非无缘,勿爱缯与纸。
shěn qiū mén   xiāng guò yíng péng hāo sān jìng zhàng   tōng    
yǐng shù nián   cháng mèng shuǐ lòu xiàng jūn suǒ ān suǒ   wèi    
zuó chūn fēng shí   jūn shǒu zhǒng táo èr nián dāng zhù huā jīn   qiū yīng jié    
tóng shēng rén   qīng jīn shì rén jiē guān shuí   zuì bǎo shū shǐ    
juān juān huái 怀 zhōng ér   zhǎng jiǔ shēng chǐ 齿 shēn shēn xià xiù xiāng   jīn yǒu    
líng hǎo tián yuán   wǎng suì wèi jiāng shē fèi gōng   chéng wàn 亿    
nǎng shí jūn móu   jiā shì zuì gāng lìng náng yǒu qián gèng   shǐ qūn 使    
le   shí cháng hǎo měi xiè   mén wéi yìn    
lùn táo zhū gōng   wèi gòng shì yǒu zhì nán dào   jīn shuí    
jiāng shàng piáo dān   xìng gān zhǐ nán fēng qīng zhòng   kǒu qiǎo pái    
wǎng wén zhōng ér   wàng duō jūn cóng duàn gàn   miǎn shū sūn huǐ    
yòu wén gōng shè   shí jiàn yǒu yán yàn chén láo   shì zài    
qióng tōng fēi mén   chū chù jiē shēng zhī shùn tiān piān   zhì nǎi    
guài jūn wèi tǎn rán   shàng ěr jiāo yōu zuó lái shè shū xià   zhì xiān xián shì    
níng lìng yǒu dào juǎn   jìn rén shǐ zhàng lóng shé biàn gài   guān shì nǎi    
tàn xué děi   chì xiāo huì shèng zhì néng shǒu fāng   liáo shì xíng wěi    
wèi zhū hóu   zhèng róng màn shū 簿 měi chén qián xián   sòng dào ěr    
shí fāng shàng hóng 鸿   kuì lóu jiàng shí bēi yùn jīn yǐng   rén yuàn liú zhǐ    
fēi jūn měi   shú cái kuáng fěi shēn ruò fán chéng tiǎn   niǎn    
wān gōng zhé duò yàn   tóu gān 竿 cháng huò shū fēi yuán   ài zēng zhǐ