寄王继学二十韵

元代 杨载
圣主敷皇极,元臣建上台。虚心求俊乂,削迹去奸回。 拜命超凡品,知君秉大材。淳风随日播,公道应时开。 负鼎资烹饪,操刀贵剸裁。铦锋行肯綮,异味合盐梅。 庙议常参决,朝班复共陪。艰难须佽助,豁达远嫌猜。 遗佚闻风起,英豪接踵来。经纶非董贾,辞藻亦邹枚。 在野思罗致,盈庭想毂推。既将龙作友,恶假鸩为媒。 走也今留此,公乎可念哉。执竿犹海上,扶耒即岩隈。 自守幽人意,宁虞俗子咍。旧游辞玉府,故事忆金台。 落魄江湖阻,苍茫岁月催。丹心徒耿介,素发已毰毸。 勿谓交如水,能忘耻及罍。飞黄当驾驭,犹足异驽骀。
shèng zhǔ huáng   yuán chén jiàn shàng tái xīn qiú jùn xiāo   jiān huí    
bài mìng chāo fán pǐn   zhī jūn bǐng cái chún fēng suí gōng   dào yìng shí kāi    
dǐng pēng rèn   cāo dāo guì tuán cái xiān fēng xíng kěn qìng   wèi yán méi    
miào cháng cān jué   cháo bān gòng péi jiān nán zhù huò   yuǎn xián cāi    
wén fēng   yīng háo jiē zhǒng lái jīng lún fēi dǒng jiǎ   zǎo zōu méi    
zài luó zhì   yíng tíng xiǎng tuī jiāng lóng zuò yǒu è   jiǎ zhèn wèi méi    
zǒu jīn liú   gōng niàn zāi zhí gān yóu 竿 hǎi shàng   lěi yán wēi    
shǒu yōu rén   níng hāi jiù yóu   shì jīn tái    
luò jiāng   cāng máng suì yuè cuī dān xīn gěng jiè   péi sāi    
wèi jiāo shuǐ   néng wàng chǐ léi fēi huáng dāng jià yóu   dài