寄王丹徒公济二首 其二
美人别我来,赠我冰丝弦。弦直似君操,弦清似君言。
一弹不成调,再鼓不成欢。旧曲不复记,离愁莽无端。
山高水复远,君去何时还。我琴不必工,虽工向谁弹。
古人知音少,今人知音难。
měi
美
rén
人
bié
别
wǒ
我
lái
来
,
zèng
赠
wǒ
我
bīng
冰
sī
丝
xián
弦
xián
。
zhí
弦
sì
直
jūn
似
cāo
君
xián
操
,
qīng
弦
shì
清
jūn
似
yán
君
言
。
yī
一
dàn
弹
bù
不
chéng
成
diào
调
,
zài
再
gǔ
鼓
bù
不
chéng
成
huān
欢
jiù
。
qǔ
旧
bù
曲
fù
不
jì
复
lí
记
,
chóu
离
mǎng
愁
wú
莽
duān
无
端
。
shān
山
gāo
高
shuǐ
水
fù
复
yuǎn
远
,
jūn
君
qù
去
hé
何
shí
时
hái
还
wǒ
。
qín
我
bù
琴
bì
不
gōng
必
suī
工
,
gōng
虽
xiàng
工
shuí
向
dàn
谁
弹
。
gǔ
古
rén
人
zhī
知
yīn
音
shǎo
少
,
jīn
今
rén
人
zhī
知
yīn
音
nán
难
。