寄王成叟

宋代 韩淲
复从章贡回,满谓可邂逅。偶从青岩游,失此一知旧。 摩挲所留字,和韵若金奏。至今殷遗音,寤寐错昏昼。 人生竟何为,妙处匪声臭。空馀丘壑心,流枕而石漱。 经年强饭否,安得日相就。市廛多犬鸡,墟落易豺兽。 源深则溪清,林迥山必秀。缄辞寄春风,思君令人瘦。
cóng zhāng gòng huí   mǎn wèi xiè hòu ǒu cóng qīng yán yóu shī   zhī jiù    
suǒ liú   yùn ruò jīn zòu zhì jīn yīn yīn   mèi cuò hūn zhòu    
rén shēng jìng wéi   miào chù fěi shēng chòu kōng qiū xīn liú   zhěn ér shí shù    
jīng nián qiáng fàn fǒu   ān xiāng jiù shì chán duō quǎn   luò chái shòu    
yuán shēn qīng   lín jiǒng shān xiù jiān chūn fēng   jūn lìng rén shòu