久坐雪斋

明代 释函可
蚤过疏雪挂双眉,坐到斜阳两不知。撒尽风颠宁作我,留将气骨自教儿。 一匙每节僧方饿,半晌无言句又奇。从此板扉无剥啄,便知托钵到来时。
zǎo guò shū xuě guà shuāng méi   zuò dào xié yáng liǎng zhī jǐn fēng diān níng zuò liú   jiāng jiào ér    
chí měi jié sēng fāng è 饿   bàn shǎng yán yòu cóng bǎn fēi zhuó biàn   zhī 便 tuō dào lái shí