鸠逐妇二首 其二

元代 胡奎
屋头桑子红纂纂,一双饮啄桑阴煖。绣颈斑斑相颉颃,此时不道恩情短。 春云淡荡生朝阴,尔雄聒聒啼高林。岂意相呼即相逐,可怜同宿不同心。 嗟尔孤雌向何处,裴回□忍他枝去。早识长情不见疑,托巢栖傍朝阳树。 桑叶阴阴日当午,桑下声声鸠逐妇。喜即相呼怒即离,轻薄恩情付晴雨。 恨尔不见双鸳鸯,一双头白在回塘。
tóu sāng zi hóng zuǎn zuǎn   shuāng yǐn zhuó sāng yīn nuǎn xiù jǐng bān bān xiāng jié háng   shí dào ēn qíng duǎn
chūn yún dàn dàng shēng cháo yīn   ěr xióng guō guō gāo lín xiāng xiāng zhú   lián tóng 宿 tóng xīn
jiē ěr xiàng chǔ   péi huí   rěn zhī zǎo shí zhǎng qíng jiàn   tuō cháo bàng zhāo yáng shù
sāng yīn yīn dāng   sāng xià shēng shēng jiū zhú xiāng   qīng ēn qíng qíng
hèn ěr jiàn shuāng yuān yāng   shuāng tóu bái zài huí táng