九章之三 哀郢

先秦 屈原
皇天之不纯命兮,何百姓之震愆? 民离散而相失兮,方仲春而东迁。 去故都而就远兮,遵江夏以流亡。 出国门而轸怀兮,申之吾以行。 发郢都而去闾兮,怊荒忽其焉极! 楫齐杨以容与兮,哀见君而不再得。 望长楸而太息兮,涕淫淫其若霰, 过夏首而西浮兮,顾龙门而不见, 心蝉媛而伤怀兮,眇不知其所, 顺风波以从流兮,焉洋洋而为客。 凌阳侯之汜滥兮,忽翱翔之焉薄, 心絓结而不解兮,思蹇产而不释。 将运舟而下浮兮,上洞庭而下江, 去终古之所居兮,今逍遥而来东, 羌灵魂之欲归兮,何须臾之忘反? 背夏浦而西思兮,哀故都之日远, 登大坟而远望兮,聊以舒吾忧心, 哀州土之平乐兮,悲江介之遗风, 当陵阳之焉至兮,淼南渡之焉如? 曾不知夏之为丘兮,孰两东门之可芜! 心不怡之长久兮,忧与愁其相接, 惟郢路之辽远兮,江与夏之不可涉。 忽若去不信兮,至今九年而不复。 惨郁郁而不通兮,蹇侘傺而含戚。 外承欢之汋约兮,谌荏弱而维持, 忠湛湛而愿进兮,妒被离而鄣之。 尧舜之抗行兮,嘹杳杳而薄天, 众谗人之嫉妒兮,被以不慈之伪名, 憎愠论之修美兮,好夫人之慷慨。 众蹀而日进兮,美超远而逾迈。 乱曰:曼余目以流观兮,冀一反之何时? 鸟飞反故乡兮,狐死必首丘。 信非吾罪而弃逐兮,何日夜而忘之!
huáng tiān zhī chún mìng   bǎi xìng zhī zhèn qiān  
mín sàn ér xiāng shī   fāng zhòng chūn ér dōng qiān
ér jiù yuǎn   zūn jiāng xià liú wáng
chū guó mén ér zhěn huái 怀   shēn zhī xíng
yǐng ér   chāo huāng yān  
yáng róng   āi jiàn jūn ér zài
wàng cháng qiū ér tài   yín yín ruò xiàn  
guò xià shǒu ér 西   lóng mén ér jiàn  
xīn chán yuàn ér shāng huái 怀   miǎo zhī suǒ  
shùn fēng cóng liú   yān yáng yáng ér wèi
líng yáng hòu zhī làn   áo xiáng zhī yān báo  
xīn guà jié ér jiě   jiǎn chǎn ér shì
jiāng yùn zhōu ér xià   shàng dòng tíng ér xià jiāng  
zhōng zhī suǒ   jīn xiāo yáo ér lái dōng  
qiāng líng hún zhī guī   zhī wàng fǎn  
bèi xià ér 西   āi zhī yuǎn  
dēng fén ér yuǎn wàng   liáo shū yōu xīn  
āi zhōu zhī píng   bēi jiāng jiè zhī fēng  
dāng líng yáng zhī yān zhì   miǎo nán zhī yān  
céng zhī xià zhī wèi qiū   shú liǎng dōng mén zhī  
xīn zhī cháng jiǔ   yōu chóu xiāng jiē  
wéi yǐng zhī liáo yuǎn   jiāng xià zhī shè
ruò xìn   zhì jīn jiǔ nián ér
cǎn ér tōng   jiǎn chà chì ér hán
wài chéng huān zhī yuè yuē   chén rěn ruò ér wéi chí  
zhōng zhàn zhàn ér yuàn jìn   bèi ér zhāng zhī
yáo shùn zhī kàng xíng   liáo yǎo yǎo ér báo tiān  
zhòng chán rén zhī   bèi zhī wěi míng  
zēng yùn lùn zhī xiū měi   hǎo rén zhī kāng kǎi
zhòng dié ér jìn   měi chāo yuǎn ér mài
luàn yuē   màn liú guān   fǎn zhī shí  
niǎo fēi fǎn xiāng   shǒu qiū
xìn fēi zuì ér zhú   ér wàng zhī