旧在杭时为冷起敬赋泉石歌乱后失之今起敬为恊律郎邀予写旧作已忘而记其起三句因更足之

明代 刘基
君不见吴山削成三百尺,上有流泉发苍石。冷卿以之调七弦,龙出太阴风动天。 初闻涓涓响林莽,悄若玄宵鬼神语。玲然穿崖达幽谷,竽籁飕飕振乔木。 永怀帝子来潇湘,瑶环琼佩千鸣珰。女夷鼓歌交甫舞,月上九疑啼凤凰。 还思娲皇补穹碧,排抉银河通积石。咸池泻浪入重溟,玉井冰凘相戛击。 三门既凿龙池高,三十六鳞腾夜涛。丰隆咆哮震威怒,鲸鱼揵尾惊蒲牢。 倏然神怪归寂寞,殷殷馀音在寥廓。鲛人渊客起相顾,江白山青烟漠漠。 伯牙骨朽今几年,叔夜广陵无续弦。绝伦之艺不常有,得心应手非人传。 忆昔识子时,西州正繁华。筝笛沸晨暮,兜离僸佅争矜誇。 子独倘佯泉石里,长日松阴净书几。取琴为我弹一曲,似掬沧浪洗尘耳。 否往泰来逢圣明,有虞制作超茎英。和声恊律子能事,罔俾夔挚专其名。
jūn jiàn shān xuē chéng sān bǎi chǐ   shàng yǒu liú quán cāng shí lěng qīng zhī diào xián   lóng chū tài yīn fēng dòng tiān
chū wén juān juān xiǎng lín mǎng   qiāo ruò xuán xiāo guǐ shén líng rán chuān 穿 yōu   lài sōu sōu zhèn qiáo
yǒng huái 怀 lái xiāo xiāng   yáo huán qióng pèi qiān míng dāng jiāo   yuè shàng jiǔ fèng huáng
hái huáng qióng   pái jué yín tōng shí xián chí xiè làng zhòng míng   jǐng bīng xiāng jiá
sān mén záo lóng chí gāo   sān shí liù lín téng tāo fēng lóng páo xiào zhèn wēi   jīng qián wěi jīng láo
shū rán shén guài guī   yīn yīn yīn zài liáo kuò jiāo rén yuān xiāng   jiāng bái shān qīng yān
xiǔ jīn nián   shū guǎng 广 líng xián jué lún zhī cháng yǒu   xīn yìng shǒu fēi rén chuán
shí shí   西 zhōu zhèng fán huá zhēng fèi chén   dōu jìn mài zhēng jīn kuā
zi cháng yáng quán shí   cháng sōng yīn jìng shū qín wèi dàn   shì cāng làng chén ěr
wǎng tài lái féng shèng míng   yǒu zhì zuò chāo jīng yīng shēng xié zi néng shì   wǎng kuí zhì zhuān míng