久雨有感二首

宋代 梁栋
冥云先八荒,骤雨忽然至。 中宵揭屋破,漏湿无处避。 床床不得乾,僵立见惟悴。 娇儿莫啼哭,少须待晴霁。
míng yún xiān huāng   zhòu rán zhì  
zhōng xiāo jiē   lòu shī 湿 chǔ  
chuáng chuáng qián   jiāng jiàn wéi cuì  
jiāo ér   shǎo dài qíng