久雨一首

宋代 刘克庄
春来能得几朝晴,病叟深藏似冻蝇。 独夜山房惟烛影,暮年家乐只檐声。 垫巾此老犹标致,裹饭何人访死生。 村北村南泥滑滑,且宜高卧闭柴荆。
chūn lái néng cháo qíng   bìng sǒu shēn cáng shì dòng yíng
shān fáng wéi zhú yǐng   nián jie zhī yán shēng
diàn jīn lǎo yóu biāo zhì   guǒ fàn rén fǎng 访 shēng
cūn běi cūn nán huá huá   qiě gāo chái jīng