久雨秋怀二首

宋代 刘学箕
孤云野鹤情自在,碧水丹山人易安。 哀鸿独叫暮天阔,宿鹭双飞秋雨寒。 蔗林遮眼青到市,柏叶漫山红隔水。 不将浊酒急驱除,满意风光谁料理。
yún qíng zai   shuǐ dān shān rén ān  
āi hóng 鸿 jiào tiān kuò   宿 shuāng fēi qiū hán  
zhè lín zhē yǎn qīng dào shì   bǎi màn shān hóng shuǐ  
jiāng zhuó jiǔ chú   mǎn fēng guāng shéi liào