久欲乞归未得一日蒙恩放归不胜欣喜涂中得十

宋代 吴芾
东去匆匆不暂停,我于此地岂无情。 只缘衰病归心切,不惮崎岖趁晓程。
dōng cōng cōng zàn tíng   qíng
zhī yuán shuāi bìng guī xīn qiè   dàn chèn xiǎo chéng