久雨排闷

宋代 陆游
一春略无十日晴,雨脚才断云已生。 奇葩摧败等青苋,嘉榖漂荡随浮萍。 书生病卧苔及榻,湿薪燎衣熏欲盲。 腰顽足痹空叹息,咫尺不得行中庭。 读书窗黑不见字,弹琴弦缓那成声。 老盆泽酒且复醉,两部鼓吹方施行。
chūn lüè shí qíng   jiǎo cái duàn yún shēng  
cuī bài děng qīng xiàn   jiā piāo dàng suí píng  
shū shēng bìng tái   shī 湿 xīn liáo xūn máng  
yāo wán kōng tàn   zhǐ chǐ de xíng zhōng tíng  
shū chuāng hēi jiàn   tán qín xián huǎn chéng shēng  
lǎo pén jiǔ qiě zuì   liǎng chuī fāng shī xíng