九月一日与王季夷酌别为赋十六韵

宋代 张元干
黄鹄抟秋风,一举辄万里。 飞鸣蓬蒿间,燕雀徒为尔。 王郎志凌云,英妙良可喜。 片言只字奇,採掇殊未已。 乐从长者游,论事亦亹亹。 知我中原时,早与大门齿。 流落天南端,相过不相鄙。 乃翁四男儿,君盖处其季。 家世贤弟兄,自立要如是。 古学傥有成,终身保无愧。 陋哉斗筲人,惟见目前利。 茲焉入三吴,索诗饯行李。 何补仆马饥,聊复慰深意。 可同洪乔书,尽付浙江水。 今夕灯烛凉,便当茱菊醉。 畏途重语离,瓶卧莫遽起。
huáng tuán qiū fēng   zhé wàn
fēi míng péng hāo jiān   yàn què wéi ěr
wáng láng zhì líng yún   yīng miào liáng
piàn yán zhī   cǎi duō shū wèi
cóng cháng zhě yóu   lùn shì wěi wěi
zhī zhōng yuán shí   zǎo mén chǐ 齿
liú luò tiān nán duān   xiāng guò xiāng
nǎi wēng nán ér   jūn gài chù
jiā shì xián xiōng   yào shì
xué tǎng yǒu chéng   zhōng shēn bǎo kuì
lòu zāi dǒu shāo rén   wéi jiàn qián
yān sān   suǒ shī jiàn xíng
  liáo wèi shēn
tóng hóng qiáo shū   jǐn zhè jiāng shuǐ
jīn dēng zhú liáng   biàn 便 dāng zhū zuì
wèi zhòng   píng