九月十一日疾小间夜赋

宋代 陆游
病後衣巾尽觉宽,挈提裘领喟然叹。 孤灯不焰荧荧碧,小雨无声惨惨寒。 只道清心灾自退,岂知非意病相干。 平生最爱秋摇落,惆怅今年怯倚栏。
bìng hòu jīn jǐn jué kuān   qiè qiú lǐng kuì rán tàn
dēng yàn yíng yíng   xiǎo shēng cǎn cǎn hán
zhī dào qīng xīn zāi tuì 退   zhī fēi bìng xiāng gān
píng shēng zuì ài qiū yáo luò   chóu chàng jīn nián qiè lán