九月三十夜雨寄故人

宋代 徐铉
独听空阶雨,方知秋事悲。寂寥旬假日,萧飒夜长时。 别念纷纷起,寒更故故迟。情人如不醉,定是两相思。
tīng kōng jiē   fāng zhī qiū shì bēi liáo xún jià   xiāo zhǎng shí
bié niàn fēn fēn   hán gēng chí qíng rén zuì   dìng shì liǎng xiāng