九月七日子坦子聿俱出歛租谷鸡初鸣而行甲夜

宋代 陆游
仲秋谷方登,螟生忽告饥。 艰难冀一饱,俯仰事已非。 贷粮助耕耘,客主更相依。 一旦忽如此,欲语涕屡挥。 共歛螟之余,存者牛毛稀。 吾儿废书出,辛苦幸庶几。 夜半闻具舟,怜汝露湿衣;既夕不能食,念汝戴星归。 手持一杯酒,老意不可违。 秫瘦酒味薄,食少鸡不肥。 颇闻吴中熟,多稼彻王畿;亦欲就饱处,无羽能奋飞?官富哀我民,榜笞方甚威;渠亦岂得已,抚事增歔欷!
zhòng qiū fāng dēng   míng shēng gào
jiān nán bǎo   yǎng shì fēi
dài liáng zhù gēng yún   zhǔ gēng xiāng
dàn   huī
gòng hān míng zhī   cún zhě niú máo
ér fèi shū chū   xīn xìng shù
bàn wén zhōu   lián shī 湿   néng shí   niàn dài xīng guī
shǒu chí bēi jiǔ   lǎo wéi
shú shòu jiǔ wèi báo   shí shǎo féi
wén zhōng shú   duō jià chè wáng   jiù bǎo chù   néng fèn fēi   guān āi mín   bàng chī fāng shén wēi   de   shì zēng