九月廿一夜震霆大雪因述长句

清代 戴梓
去家路五千,闻见颇有异。四月冰不澌,八月霜满地。 地北寒自多,推天固有意。胡为冰雪中,忽闻震雷厉。 忆昨拨残灯,拥衾读遗史。窦窍忽悲鸣,如匣出虎兕。 顾门慎扊扅,拣絮覆两子。雷声震屋尘,电光烛窗纸。 畏寒我无眠,檐瀑喧未已。虚枕不成寐,暗室光忽紫。 天又东南倾,地复西北圮。巨响自何来,副坼邻树圮。 两子梦中惊,抱母啼不止。一夜如海行,洪涛打船底。 临晨起开门,门被滕六砌。璀璨成玉京,迷茫失天际。 滑澾阻我行,满地琳琅碎。敝裘典未归,乌金贵难贳。 嗟嗟九月中,景象竟如是。遥想冬深时,凛冽复何似。 昔闻寒时雷,动蛰蛇俱死。蛇死不伤人,毒去我所喜。 唯彼秋奇寒,半生未见此。矫首逐南鸿,哀鸣望乡里。
jiā qiān   wén jiàn yǒu yuè bīng   yuè shuāng mǎn
běi hán duō   tuī tiān yǒu wéi bīng xuě zhōng   wén zhèn léi
zuó cán dēng   yōng qīn shǐ dòu qiào bēi míng   xiá chū
mén shèn yǎn   jiǎn liǎng zi léi shēng zhèn chén   diàn guāng zhú chuāng zhǐ
wèi hán mián   yán xuān wèi zhěn chéng mèi   àn shì guāng
tiān yòu dōng nán qīng   西 běi xiǎng lái   chè lín shù
liǎng zi mèng zhōng jīng   bào zhǐ hǎi xíng   hóng tāo chuán
lín chén kai mén   mén bèi téng liù cuǐ càn chéng jīng   máng shī tiān
huá xíng   mǎn lín láng suì qiú diǎn wèi guī   jīn guì nán shì
jiē jiē jiǔ yuè zhōng   jǐng xiàng jìng shì yáo xiǎng dōng shēn shí   lǐn liè
wén hán shí léi   dòng zhé shé shé shāng rén   suǒ
wéi qiū hán   bàn shēng wèi jiàn jiǎo shǒu zhú nán hóng 鸿   āi míng wàng xiāng